Thứ Năm, 21 tháng 1, 2016

Lu Hà Tặng Mai Hoài Thu Chùm 23




Tìm Về Nguồn Cội
tặng Mai Hoài Thu

Em cứ khóc vào trang anh mãi
Nỗi thương hoài tê tái lắm thôi
Xót xa chút hận tình đời
Cuả người thiếu phụ xa xôi biển hồ


Chiều Mỹ Quốc vương sầu lệ nhỏ
Giọt sương rơi lã chã đìu hiu
Xứ người cánh nhạn dập dìu
Bóng hồn thục nữ liêu xiêu rã rời...

Mai em chết ai người đưa tiễn
Nưả chừng xuân lận đận xót xa
Cuốc kêu trong cõi ta ba
Có duyên không phận dãi dầu đầu xanh

Mai anh chết yến oanh rười rượi
Một đời thơ đắm đuối sông hồ
Mảnh hồn lạc lõng bơ vơ
Tìm nàng thi sĩ bên bờ sông ngân

Bao kẻ khác bần thần nhung nhớ
Thắp nén nhang nấm mộ chiều hoang
Lang thang kià đám mây hồng
Tìm về nguồn cội quê hương thuở nào...

Tuy xa cách rì rào biển cả
Đọc thơ em ảo não lòng anh
Mái đầu ta vẫn còn xanh
Hoàng hôn tím lạnh rũ cành phù tang

Mộng huyền ảo lão Trang hoá bướm
Chuyện người xưa đom đóm tàn bay
Nhân tình thế thái đắng cay
Năm canh rầu rĩ vơi đầy nỉ non

Ngày trống trải nỗi buồn sầu tủi
Hồn thơ nay bặm bụi trần ai
Thướt tha kià mái tóc dài
Lược gương biếng chải u hoài sầu miên

Em cứ khóc muộn phiền than vãn
Đời dối gian tủi hận em tôi
Thuyền tình chấp chơi chơi vơi
Lênh đênh sóng vỗ biển khơi mịt mù...

Thơ em viết chia ra mười đoạn
Càng đọc càng bấn loạn tim can
Năm châu bốn bể chưá chan
Bạn bè thân hữu xa gần xót thương!

cảm tác bài thơ:Nếu Một Mai cuả Mai Hoài Thu
8.7.2012 Lu Hà


Bài Ca U Hoài
mến tặng nữ thi sĩ Mai Hoài Thu

Mấy ai trong cõi nhân gian
Sinh ra khổ lụy trầm luân biển hồ
Gặp nhau bến nước con đò
Thuyền tình thăm ván mịt mờ đường xa...

Nào ngờ duyên phận chẳng thà
Chày kình kinh mõ cho qua tháng ngày
Nâu sồng dưa muối đắng cay
Bao nhiêu kỷ niệm vơi đầy vùi chôn...

Từng đêm thổn thức đòi cơn
Nghe con sóng vỗ lệ tuôn đôi hàng
Hồng nhan bạc mệnh lỡ làng
Hoàng hôn bóng đợi bẽ bàng Nguyệt Nga...

Trăng soi bích ngọc khuân ngà
Cung đàn lỗi nhịp bài ca u hoài
Mây hồng sõng sượt canh dài
Trời cao thăm thẳm trần ai ngậm ngùi...

Chú thích: Bài thơ cảm tác từ bài đường thi cuả Mai Hoài Thu: Nghiệp Duyên
27.6.2012 Lu Hà



Bên Bờ Sông Ngân
cảm tác thơ Mai Hoài Thu: Giấc Mộng Hờ

Xuân Hương duyên phận lỡ làng
Hồng nhan bạc mệnh dở dang ưu phiền
Buồng the lạnh lẽo triền miên
Chồng chung vợ chạ truân triên má hồng

Mộng hờ ờ ỡm non bồng
Nôn nao niềm tục mênh mông biển hồ
Có không chăng chớ bơ phờ
Lững lờ ao cá xác xơ sen đào

Chữ duyên chữ phận mơ hồ
Thuyền trăng bến gió mịt mờ sương reo
Thu vàng rơi rụng hắt heo
Mưa rơi tầm tã chân đèo ngẩn ngơ

Mai Hoài Thu, lỡ chuyến đò
Thương người quân tử nôn nao đợi chờ
Bướm ong dìu dặt xôn xao
Hàng Nga buồn bã bên bờ sông Ngân

Ba sinh hẹn cõi trần gian
Đá vàng cầm sắt ái ân tủi sầu
Tào khang dầu dãi mái đầu
Thiên thu nức nở bể dâu đoạn trường...!

Chú thích: Mai Hoài Thu ghép 8 chữ đầu theo cột dọc cho bài đường thi từ thơ bà Hồ Xuân Hương:
"Có chồng hờ hững cũng như không!"

26.6.2012 Lu Hà



Bồng Đào Thiên Thai
nhân đọc bài đường thi cuả Mai Hoài Thu: Đừng

Nhớ chi đôi lúc mặn nồng
Tình yêu giá lạnh chiều đông hững hờ
Vấn vương sầu khổ bơ vơ
Mịt mờ sương gió dật dờ hồn ma

Trách người phụ bạc mái đầu
Cỏ nhàu hoa héo dãi dầu nắng mưa
Chập chờn hư ảo xa xưa
Vầng trăng ảo não chân cầu rêu xanh

Con chim rũ cánh trên cành
Thương người luyến ái thất tình khổ đau
Thôi đừng oán trách người ta
Chắp tay cầu nguyện mõ chuà chân kinh

Bàn tay sen búp chân thành
Nâu sồng áo vải rau xanh dưa cà
Mộng đời trong cõi ta bà
Trôi tan lục dục bóng tà hoàng hôn

A di đà Phật đòi cơn
Đường về Tây Trúc bồn chồn xôn xao
Cam lồ suối chảy rì rào
Bờ mê bến giác bồng đào thiên thai

Hoá tiên xa cõi trần ai
Em thôi hết khổ canh dài lệ chan
Bài thơ đoạt tuyệt phong trần
Tiếng lòng thổn thức muôn vàn Thu ơi!

27.6.2012 Lu Hà



Chưá Chan Đôi Hàng
cảm tác từ đường thi cuả Mai Hoài Thu: Trăng Viễn Xứ

Mình em lững thững sương mơ
Đêm đen trăng toả bóng mờ quạnh hiu
Con thuyền đơn độc dập dìu
Lăn tăn làn nước hắt hiu nỗi buồn...

Cung đàn lỗi nhịp sầu tuôn
Nghe lòng giông bão sóng cồn triều dâng
Núi xanh vời vợi bẽ bàng
Biển tình thổn thức dở dang lỡ làng...

Nôn nao thầm gọi tên chàng
Yêu đương một thuở thiên đàng ái ân
Bây giờ biển cả cách ngăn
Lá thu xào xạc chưá chan đôi hàng...

Bâng khuâng viễn xứ trăng vàng
Hàng Nga cung Quảng có màng đến ta
Thương nhau dầu dãi mái đầu
Trần gian lắm kẻ thiên thu hận đời...

26.6.2012 Lu Hà



Dễ Đâu Mà
hoạ thơ Mai Hoài Thu: Duyên Nghiệp

Nhắn nhủ lòng nhau hãy thật thà
Ta bà sáu nẻo khó lần qua
Trầm luân dương thế đời dâu bể
Hạnh phúc trần gian phận chính là
Phật độ phong quang đường bát nhã
Cứu nhân đuốc sáng lối đi ra
Miệng thế thị phi bao oán hận
Ba sinh gặp lại dễ đâu mà...

27.6.2012 Lu Hà



Hồng Nhan Tri Kỷ
cảm tác từ thơ Mai Hoài Thu: Đợi Chờ

Tháng ngày mong mỏi đợi chờ
Xanh xao tiều tụy má đào phôi phai
Trăng tàn lệ nhỏ canh dài
Hằng Nga một thuở trần ai ngậm ngùi
Mong người trăn trở sụt sùi
Thương em gái nhỏ dập vùi biển khơi
Thuyền tình nghiêng ngả xa xôi
Quắt quay nỗi nhớ chơi vơi cuộc đời
Hồn em tơi tả rã rời
Mười hai bến nước biết nơi nào bờ
Si mê cuồng nhiệt bơ vơ
Bước đi lặng lẽ mịt mù sương rơi
Trái tim rỉ máu một thời
Mới ba mươi sáu tuổi đời đang xuân
Than ôi tiền định duyên căn
Em thường than thở trần gian bộn bề
Thơ em mưa gió dãi dề
Lòng anh cũng thấy não nề sầu bi
Hồng nhan tri kỷ mấy ai
Cách xa ngàn dặm gửi vài câu thơ...

22.11.2011 Lu Hà



Non Sông Bẽ Bàng
chuyển thể thơ Mai Hoài Thu: Vô Vọng...

Rừng thu xao xuyến tên em
Thiết tha mây gió bên thềm gọi trăng
Mắt sâu thăm thẳm mưa giăng
Trùng dương biển vắng dở dang sóng cồn...

Buồn tênh cô quạnh linh hồn
Khép hờ cánh cưả cô đơn cõi lòng
Nghẹn ngào hơi thở nhớ thương
Cuồng say ngao ngán thê lương não nùng...

Nhạc sầu rên rỉ côn trùng
Dập dìu tiếng sáo lạc vùng thiên thai
Thơ còn cung điệu bi ai
Uống đi cho cạn canh dài lệ chan...

Bốn muà biền biệt cố nhân
Xa em rũ áo phong trần tha hương
Khát khao gió bụi quay lưng
Cuộc đời tàn lụi vấn vương chân trời...

Mỏi mòn vô vọng chơi vơi
Hạc kia cô độc lẻ loi mây hồng
Vu quy pháo đỏ rượu nồng
Lòng tôi tan nát non sông bẽ bàng....

18.6.2012 Lu Hà



Tình Vương Cát Bụi

Ta nhớ em rừng thu gọi lá
Lòng thiết tha mưa gió thương trăng
Mắt buồn thăm thẳm mây giăng
Trùng dương chiếc bách lỡ làng biển khơi...

Em vẫn đó xa xôi cô quạnh
Mỗi đêm về trời lạnh buồn tênh
Cưả hờ lay động bức mành
Nghẹn ngào hơi thở năm canh ngậm sầu...

Rượu chếnh choáng lòng ta chẳng ấm
Khúc nhạc buồn ảm đạm phôi phai
Dập dìu tiếng sáo thiên thai
Hồn thơ lạc lõng canh dài bơ vơ...

Hãy uống hết mịt mù năm tháng
Bốn muà qua lạnh bóng giai nhân
Xa nhau vướng buị phong trần
Khát khao chua xót tấm thân lạc loài...

Thế là hết cuộc đời gió bụi
Bởi yêu đương lỡ núi hẹn sông
Vu qui pháo nổ đoạn đường
Trông chi cánh hạc bi thương phũ phàng...

Ta thầm gọi quê hương một thuở
Hạc trông trăng bóng cuả em tôi
Sầu buông mưa vãi ngang trời
Tà dương khuất núi tả tơi nỗi niềm...

Bao kỷ niệm đầy thêm sâu nặng
Những ân tình duyên dáng khó quên
Hồn còn thổn thức triền miên
Lòng đau nức nở ưu phiền xót xa...

Đừng nghi ngại giọt sầu cay đắng
Lệ vào trong đằng đẵng vì ai
Trái tim rỉ máu phôi phai
Thơ còn ai oán tuyền đài chẳng thôi

Tình đã chết một thời đắm đuối
Mảnh khăn tang nhức nhối lòng ta
Phù du trong cõi ta bà
Bọt bèo tôi nổi cơ cầu khổ đau!

Chú thích: Thơ cảm tác từ thơ xướng hoạ cuả Mai Hoài Thu và Thủy Anh Lam:" Vô Vọng..."

18.6.2012 Lu Hà



Vắng Bóng Chơi
hoạ thơ Mai hoài Thu: Sắc Sắc Không Không

Năm tháng dần đưa lạc nụ cười
Hoàng hôn bàng bạc phấn đào rơi
Đường trần nhỏ lệ buồn ngao ngán
Duyên phận xót xa mấy mảnh tơi...
Tứ đại giai không hồn cửa Phật
Tình thù ân ái gió thiền trôi
Hoa sầu liễu rủ muà thu đến
Chén rượu chương đài vắng bóng chơi!

1.10.2011 Lu Hà



Vầng Trăng Cô Quạnh
tặng Mai Hoài Thu

Hồn mộng gió bâng khuâng quang cảnh
Mây bạc trôi hiu quạnh bến bờ
Cung đàn lỗi nhịp dây tơ
Vầng trăng viễn xứ mịt mờ xa xôi

Núi vời vợi bồi hồi tê tái
Biển mênh mông sóng ái lững lờ
Yêu đương đàn cá hững hờ
Một trời nhung nhớ nghẹn ngào vần thơ

Có không có dật dờ bóng tối
Hồ Xuân Hương đắm đuối thiết tha
Chồng chung trong cõi ta bà
Nụ hoa tàn héo khổ đau bốn muà

Mộng ờ ỡm mái đầu sương gió
Ngẫm đời Thu bạc bẽo hồng nhan
Còn bao dư ảnh chưá chan
Tào khang một thuở trần gian tủi sầu

Nàng lững thững cơ cầu oan ức
Chốn quê người từng bước than ôi!
Vầng trăng ai xẻ làm đôi
Trái tim tan nát chơi vơi biển hồ...

Chú thích: qua đọc hai bài đường thi Trăng Viễn Xứ và Giấc Mộng Hờ cuả Mai Hoài Thu
27.6.2012 Lu Hà


Không biết bài thơ " Nếu Một Mai ..." cuả Mai Hoài Thu tôi đã đọc bao nhiêu lần rồi và càm tác hay chuyển thể bao lần.
Mỗi lần đọc lại một cảm xúc mới lại xuất thần tuy theo ngoại cảnh và nội tâm lúc đó. Tôi chẳng ngớ ngẩn gì lại tìm bài thơ cũ để đọc lại xem tôi đã cảm tác như thế nào?  Vô tình làm mất cái vui thú cuả thơ đi.

Hãy quên đi những sáng tác cũ và coi nó như đưá con rơi và đừng nên nuối tiếc hy vọng gì về nó nưã. Nó sẽ là sản phẩm tinh thần chung cuả xã hội. Nó đáng yêu thì người ta sẽ ôm ấp nó, nó đáng ghét thì người ta sẽ quẳng nó vào sọt rác và mình cũng đừng bảo vệ thương tiếc nó làm quái gì? Dù cho nó có là sản phẩm cuả trái tim tâm hồn mình. Có như vậy khát vọng và niềm đam mê say đắm sáng tạo mới sẽ lại hình thành. Thường thường kẻ luôn luôn nghĩ làm thơ để cho danh tiếng cuả mình được thiên thu bất hủ, lắm fun thì tự người đó sẽ chôn sống khả năng sáng tạo cuả mình . Hãy coi thơ như là một biện pháp để chưã bệnh tâm linh. Tôi luôn tự coi mình là kẻ ốm yếu bệnh tật tương tư đấy thì ai hiểu gì về tôi và làm gì được tôi? Tôi làm thơ để chưã bệnh, người ta kinh ghét sợ điên nhưng tôi muốn được điên về tình mà không điên mới lạ? Thành ra tôi là kẻ nưả vời và cứ phải làm thơ như là phương tiện tự làm cứu cánh cho đời mình...In thơ hay không chẳng có ý nghiã gì với tôi lắm trong lúc này.










Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét