Thứ Ba, 26 tháng 1, 2016

Lu Hà Tặng Mai Hoài Thu Chùm 36

 Bạch Cư Dị  Lu Hà Và Mai Hoài Thu

Trích:
" Bả quân thi quyển đăng tiền độc,
Thi tận đăng tàn thiên vị minh.
Nhãn thống diệt đăng do ám toạ,
Sóc phong xuy lãng đả thuyền thanh "
Bạch Cư Dị

Dưới đèn cầm tập thơ ai
Rạng đông gà gáy canh dài chứa chan
Tắt đèn mỏi mắt khóc than
Ta đây nàng đó trần gian rớm sầu


Ngẩn ngơ thi sĩ bạc đầu
Trái tim ngấn lệ mạn tàu nỉ non
Bạch Cư Dị , giọt châu tuôn
Sóng tình kết nối vương buồn Thu ơi!

Vẳng nghe khúc hát cuối trời
Theo làn gió thổi chơi vơi mảnh hồn
Trong mơ dào dạt nụ hôn
Hằng Nga e lệ bồn chồn ngẩn ngơ...

Thẹn thùng áo tía đào tơ
Tì bà thổn thức bơ vơ bến nào
Ngón tay nhỏ máu thơ trào
Ngọn đèn leo lắt nghẹn ngào trăng lên...

9.4.2014 Lu Hà




Biết Đâu Mà Tìm

Theo con sóng vỗ chân trời
Cát kia sẽ được một thời vinh hoa
Chứa chan giọt lệ quê nhà
Dương cầm réo rắt sơn hà nổi trôi

Mộ hoang tầm tã mưa rơi
Để ai ruột thắt chơi vơi xứ người
Thơ ngâm nức nở rã rời
Canh khuya trằn trọc nửa đời khóc than

Hồn ma lầm lũi trần gian
Đồi thông heo hút quan san lụi tàn
Yêu em lỡ mất tuối xuân
Hoang vu sa mạc ngút ngàn biển khơi

Đêm về đom đóm mờ soi
Trăng lên cô quạnh đơn côi linh hồn
Côn trùng rên rỉ thêm buồn
Dế đàn tấu nhạc nguồn cơn tủi sầu

Châu sa tuyết lạnh mái đầu
Giá băng từng hạt biết đâu mà tìm
Đá kia mòn dấu chân chim
Mênh mông cồn cát trái tim bụi hồng

tặng Mai Hoài Thu khi nghe ngâm bài thơ: Đêm Nguyệt Cầm
20.4.2014 Lu Hà




Đôi Bờ Ly Tao
viết tặng em gái thơ Mai Hoài Thu

Tim anh nhức nhối vô cùng
Tiếng ai nức nở não nùng sầu rơi
Mắt huyền lúng liếng xinh tươi
Trà xuân hương khói một thời thu ơi!

Lá vàng  tơi tả chân đồi
Mùa xuân đã đến mà người đi xa
Đêm đen chỉ thấy trăng ngà
Cung vàng thăm thẳm Hằng Nga đượm buồn

Hôm nay nghe lại nguồn cơn
Lòng anh thổn thức lệ tuôn đôi hàng
Thương em gái bước sang ngang
Má hồng chưa thắm ngỡ ngàng mùa xuân

Than ôi! Hai chữ tình nhân
Trăm năm lỡ hẹn trần gian chuyến đò
Khắc sâu vào những bài thơ
Lênh đênh sóng vỗ đôi bờ ly tao

Bao giờ cho thỏa dạt dào
Cho hoa gặp bướm má đào hồi xuân
Kiếp nào tình lại chứa chan
Nghẹn ngào thục nữ tùng quân đi về

5.4.2014 Lu Hà





Mảnh Đời Cát Bụi
viết tặng Mai Hoài Thu khi nghe diễn ngâm bài thơ: Đêm Nguyệt Cầm

Hoàng Đức Tâm ngâm thơ như khóc
Mai Hoài Thu theo bước chân ai
Nguyệt cầm nức nở canh dài
Hồn buồn hoang dại hình hài thảm thương

Tôi cũng khóc dặm trường bi tráng
Người chiến binh cay đắng xót xa
Dọc ngang rừng núi xông pha
Thân tàn ma dại sơn hà lầm than

Bên nấm mộ trần gian ảm đạm
Hàng thông reo thê thảm khói bay
Nợ tình vương vấn trả vay
Mênh mông sa mạc cát dày nắng mưa

Nghe sóng vỗ dồn đưa hưng phế
Trường Sơn ơi! Trần thế đá mòn
Lênh đênh biển cả u buồn
Giao thoa một thuở có còn nhớ chăng…?

Xác thân rữa vầng trăng cổ độ
Nắm xương tàn đau khổ ăn năn
Cơn say hoài vọng chứa chan
Làn môi thiếu phụ phai dần thời gian

Còn đâu nữa tuổi xuân ân ái
Lá thu rơi tê tái hoàng hôn
Bên song cửa sổ đòi cơn
Hằng Nga nhỏ giọt sầu tuôn cung vàng…!

20.4.2014 Lu Hà




Mảnh Hồn Hiu Quạnh
cảm tác thơ Mai Hoài Thu: Hoang Vắng

Ai ngờ cảnh vật tiêu điều
Đường xưa lối cũ chợ chiều lặng câm
Cỏ may tua tủa kim đâm
Gập ghềnh sỏi đá âm thầm em đi

Lưa thưa từng giọt thầm thì
Vai gày giá lạnh rầm rì thông reo
Hắt hiu gò mối cheo leo
Cô đơn ngôi mộ chân đèo rêu xanh

Giọt sương trĩu nặng trên cành
Vi lô lau lách sao đành chịu im
Bần thần tìm dấu chân chim
Bao nhiêu oan trái đắm chìm mù sa

Ngước lên nửa mảnh trăng ngà
Đầu non le lói Hằng Nga thẹn thùng
Tình sầu chôn chặt thủy chung
Trải qua sóng gió não nùng bể dâu

Em về sửa lại mái đầu
Môi son mím chặt chân cầu thở than
Hồn còn lảng vảng trần gian
Quẩn quanh đâu đó ứa tràn bờ mi!

10.4.2014 Lu Hà




Mảnh Hồn Nức Nở Sầu Tuôn
cảm tác thơ Mai Hoài Thu: Đà Lạt - Lời Cuối Cuộc Tình

Tôi chưa đến ghé thăm Đà Lạt
Hồn thơ say dào dạt chơi vơi
Mưa bay xa tít chân trời
Côn trùng rên rỉ lệ rơi đôi hàng

Hồ than thở lỡ làng dang dở
Bao mối tình nức nở người ơi!
Sương rơi ướt đẫm chân đồi
Mây bay thung lũng lẻ loi tình buồn

Hồn theo gió nguồn cơn sầu tủi
Bước chân em thui thủi cô đơn
Mảnh mai bờ liễu bồn chồn
Ngậm ngùi hiu quạnh sầu tuôn đoạn trường

Suối róc rách thê lương ảm đạm
Dế dạo đàn thăm thẳm bi thương
Chia ly trăm ngả bụi hồng
Má hồng thiếu nữ tha phương chốn nào

Lời tình cuối nghẹn ngào than khóc
Hãy trở về con dốc nẻo xưa
Bờ tre khóm trúc gốc dừa
Cheo leo đỉnh núi trăng vừa cười duyên

Kìa ai đó triền miên cay đắng
Đợi chờ hoài bóng dáng thân yêu
Nôn nao thiếu phụ yêu kiều
Hương bay tà áo mĩ miều hoàng hôn.

6.4.2014 Lu Hà




Mộng Hồn Sầu Mơ
viết tặng Mai Hoài Thu khi nghe bài “ Ngày Về “

Ngày về anh sẽ đợi em
Bên dòng suối mát êm đềm trăng lên
Nghẹn ngào thổn thức triền miên
Bao nhiêu kỷ niệm lạc miền xa xôi

Thơ em vọng cuối chân trời
Trùng dương sóng vỗ bồi hồi người ơi!
Nôn nao thấy lại nụ cười
Dấu yêu còn đọng chơi vơi chân cầu

Sương rơi ướt đẫm mái đầu
Dòng sông cuồn cuộn nương dâu bến đò
Cánh cò cánh vạc bơ vơ
Bèo xuân héo úa hững hờ cá bơi

Tháng năm gió cuốn bụi đời
Duyên còn say đắm lả lơi mây chiều
Làn mội tím lạnh mĩ miều
Hoài lang dạ cổ sáo diều ngân nga

Em về tìm lại căn nhà
Mái tranh xơ xác mẹ cha tuổi gìa
Vườn xưa eo óc tiếng gà
Con đường lầm lội gốc đa cuối làng

Rưng rưng ngấn lệ ngỡ ngàng
Dìu nhau ôn lại dở dang đoạn trường
Cánh đồng hoang vắng thu hồng
Chìm vào cõi mộng thiên bồng sầu mơ…!

8.4.2014 Lu Hà





Nuối Thương Một Thuở
viết tặng Mai Hoài Thu sau khi nghe bài hát: Vô Vọng

Tình vô vọng khóe sầu mi thấm
Giọt châu sa ướt đẫm người ơi!
Uống đi giọt lệ tuôn rơi
Hòa trong chén rượu xa xôi phong trần

Hồn thổn thức gian nan tủi hận
Đóa phù dung lận đận phương nao
Xót xa định mệnh nghẹn ngào
Trùng dương gào thét má đào tơ vương

Em nơi đó pháo hồng hoan lộ
Để lòng anh nức nở cô đơn
Quê hương biển rộng sóng cồn
Rừng chè đồi cô núi non xa vời

Nghe khúc nhạc tả tơi cánh bướm
Hoa lụi tàn hồn đượm hơi sương
Bồng bềnh dưới ánh trăng suông
Ngàn sao biền biệt thê lương bão bùng

Bao ước mộng quay lưng gió bụi
Cánh nhạn bay lủi thủi trong mây
Chập chờn mang nỗi chua cay
Nuối thương một thuở vơi đầy chứa chan

7.4.2014 Lu Hà





Quê Hương Xa Mù
viết tặng Mai Hoài Thu khi nghe Hoàng Đức Tâm diễn ngâm: Đêm Sài Gòn

Đêm Sài Gòn tận cùng đau khổ
Tiếng yêu thương nức nở u hoài
Mưa giăng hun hút ngõ dài
Phố nghèo san sát bóng ai đèn mờ…

Dáng em nhỏ nghẹn ngào rũ rượi
Bóng hình xưa tức tưởi cô đơn
Gần xa giọt lệ trào tuôn
Ngỡ mình gặp lại nỗi buồn thiên thu

Trời lồng lộng vi vu gió thổi
Anh lang thang đêm tối chập chờn
Viễn Đông hòn ngọc đâu còn
Em miền đất lạ biển cồn sóng dâng

Từ dạo ấy đò ngang tê tái
Em ra đi chẳng ngoái quay đầu
Thẫn thờ thu rụng chân cầu
Ba mươi năm đã dãi dầu muối sương

Hồn hoang tưởng thê lương cố bước
Em ở đâu có hạnh phúc không?
Để anh thất thểu đau thương
Bao nhiêu kỷ niệm quê hương xa mù…!


9.4.2014 Lu Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét