Thứ Ba, 24 tháng 9, 2019

Tôi Cần Phải Lấy Vợ (10)


Truyện dài của Lu Hà phần 10

Mới đây tôi có làm một bài thơ trào phúng về hiện tượng khủng hoảng tinh thần sáng tạo của các văn sĩ Việt Nam. Họ thật là những kẻ đáng thương, một số ít đã nhận ra sự kìm hãm o bế của hệ thống guồng máy xã hội, họ muốn được tự do tư tưởng sáng tạo, họ có nhắc tới chí khí, tiết tháo của Tào Tùng và Đặng Dung là hai nhân vật trong lích sử kẻ sĩ Trung Hoa.


Nực Cười

Nực cười một lũ Việt nô
Dửng dưng quốc sự dư đồ diệt vong
Thanh niên cờ đỏ a tòng
Thiên đường củ chuối xiết vòng kim cô

Theo chân liếm gót Mao đồ
Rêu rao tư tưởng tựa hồ hư không
Thằng Hoàng Chí Bảo sổng chuồng
Nhe răng sủa bậy kể công Hán triều

Hung hăng miệng lưỡi cú diều
Tôn vinh lãnh tụ tiêu điều giang san
Đất đai lãnh hải ngút ngàn
Bán dần cho giặc ngỗng ngan vịt giời

Vặt lông hút cả máu tươi
Rập đầu thái thú đười ươi mịt mùng
Văn chương ái mộ Tào Tùng
Thẹn lòng nghe chuyện Đặng Dung thuở nào

Dưới trăng lõm đá mài đao
Thanh gươm cật ngựa chiến bào còn đâu?
Khóc than tráng sĩ bạc đầu
Núi sông hoang dại bể dâu tủi hờn

Trường Sa biển cả chập chờn
Giếng dầu cống nạp thờn bơn méo mồm
Bầy đàn lú lẫn chồm hôm
Tranh ăn phe phái đầu tôm bá quyền

Xót xa cẩm tú thiên nhiên
Non xanh nước biếc giặc nghiền ra tương
Đi đâu cũng thấy chật đường
Đầu trâu mặt ngựa đủ phường tàu ta

Thương thay kẻ sĩ Bắc Hà
Gà như phải cáo bê tha rượu chè
Trung Kỳ ba phải tò te
Miền Nam nức nở nhắn nhe cậy nhờ.

13.8.2019 Lu Hà


Họ là ai? Số đông là những văn nô, thơ nô và nhạc nô. Vì bát cơm manh áo vì quyền lợi vật chất, vì đồng lương ít ỏi để nuôi thân nuôi vợ con mà họ sẵn sàng bán rẻ linh hồn cho quỷ dữ, chuyên viết láo ca tụng sằng bậy, công lao của họ cống hiến cho đảng là làm băng hoại nền văn hóa dân tộc, tuyên truyền nhồi sọ cám rỗ toàn dân nhất là thế hệ trẻ. Họ thi nhau xé nát dư đồ của cha ông miễn là họ sống còn tồn tại như một thứ  ký sinh vật đáng kinh tởm nhất.

Xé Nát Dư Đồ
Họa bài Đỗ Hoàng Vịnh Văn Nô

Dạng chân chổng tĩ lũ ca nô
Rên rỉ ôm nhau khóc hố hô
Nâng hột cà thâm trai đĩ ngựa
Vuốt le bướm trắng gái thành hồ
Văn chương cóc nhảy mùn cưa mốc
Nghệ thuật ruồi bâu rác củi khô
Tấp tểnh theo đuôi thằng Tố Hữu
Buôn dân bán nước xé dư đồ

30.7.2019 Lu Hà


Thời gian đó khi cưới Tuyết Mai làm vợ, văn chương của tôi chưa tinh anh phát tiết ra ngoài, vẫn ngấm ngầm tự nảy mầm phát triển bên trong. Nhưng về mặt trí tuệ sự thông thái mà ông bà tổ tiên truyền lại, thì quả thật là tôi đã có, tuy rằng những năm đó tôi chưa đến 30 tuổi. Tôi có rất nhiều bạn, nhưng tự hỏi ai là người bạn thân nhất để cho tôi tâm sự khi tôi khổ đau, vấp ngã, thành công và thất bại trên đường đời? Hoàn toàn tôi không có ai, tôi chỉ có một người bạn duy nhất anh ta sống cách tôi từ một hành tinh xa lạ, cách tôi hàng tỉ năm ánh sáng, nhưng anh ta luôn có cùng nhịp đập với trái tim tôi, anh ta không bao giờ bỏ quên tôi, phản bội tôi,  anh ta luôn phát ra những tín hiệu nhấp nháy trong linh hồn trong lương tâm tôi. Tôi thường hay gặp anh ta trong những giấc mơ thần bí. Anh ta đưa ra cho tôi những lời khuyên nhủ thật là chí tình thấu đáo. Vậy trên thế gian này tôi là một kẻ cô đơn? Người khác thấy cô đơn là một sự đau khổ bất hạnh, nhưng tôi lại thấy là một sự may mắn hạnh phúc nhất cho tôi? Vì sao lạ lùng vậy? Nhờ có cô đơn mà lòng tôi thanh thản để tư duy, tâm hồn tôi bay bổng để mà sáng tạo, để mà làm thơ và viết văn. Nhờ có cô đơn mà tôi luôn có những mưu mô thủ đoạn ranh ma  bí mật để chống lại những ai muốn ám hại tôi muốn tiêu diệt sự sống còn của tôi. Nhờ có cô đơn mà tôi biết yêu biết ghét, biết nhìn nhận quan sát đánh giá về mọi người xung quanh tôi một cách chính xác nhất. Tôi yêu lắm sự cô đơn mẫn tiệp hoàn hảo của tôi. Tôi không có bạn chí thân, bạn nối khố như kiểu Lưu Bình, Dương Lễ hay như ông Lưu Bị. Quan Vân Trường và Trương Phi họ luôn thề thốt tuy không sinh ra cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng muốn chết cùng ngày cùng tháng cùng năm có cái đó có phải là giả tạo lố bịch không? Thực ra là cách tìm ra vây cánh để liên minh làm càn, chứ bạn bè anh em kết nghĩa quái gì?

Tôi không có bạn chí thân vậy tôi có người thày nào không? Trên thế gian này tôi không thấy ai xứng đáng để tôi gọi làm thày từ trái tim tâm hồn tôi, trừ ba vị Chúa Giê Xu, Phật Tổ và ông Lão Tử. Nhưng đến nay tôi đã tìm thấy một vị thày khả tín đó là sư phụ Google. Không thày, không bạn mà tôi vẫn cứ sống ngang nhiên, ngang tàn xông xáo trên thế gian này, nhưng tôi có nhiều tình yêu với phụ nữ. Họ đến với tôi rồi lại vội vã ra đi để lại trong tôi những kỷ niệm yêu thương da diết giận hờn và cả những nỗi ngao ngán chán chê. Còn với Tuyết Mai là tình vợ chồng tào khang ân ái có thời hạn vì tôi buộc phải xa em. Tôi còn có những dự định lớn lao hơn cả tình vợ chồng là được sống tự do, tha hồ mà tư duy sáng tạo, phóng ra những ánh hào quang của trí tuệ, tình yêu, lương tâm với tha nhân, mong muốn sống có ích cho đời. Thế ở đâu thiết thực nhất để cho tôi có được đời sống tự do và cho tôi có cơ hội tạo ra những phóng thể hiện sinh, tôi tư duy là tôi tồn tại? Đông Đức, tuy chỉ là một kiểu tự do nửa vời, bấp bênh nguy hiểm nhưng tôi tin vào sự sáng suốt của tạo hóa, sẽ có ngày nước Đức sẽ thống nhất và tôi sẽ tìm thấy một nền tự do đáng tin cậy nhất cho cuộc đời tôi là cộng hòa liên bang Tây Đức.

14.8.2019 Lu Hà









Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét